Câu chuyện về người mẹ khuyết tật và bài học về sự vô tâm

16:02:5916/06/2017

Sự vô tâm của chúng ta vô tình gây tổn thương cho cha mẹ mà không hề biết, nếu bớt ra một chút thời gian của bản thân để quan tâm đến họ, bạn mới thấy mình nợ họ nhiều như thế nào.

Có một chàng trai sống với người mẹ khuyết tật, mặc dù là con đẻ nhưng anh ta luôn cảm thấy xấu hổ về mẹ mình. Anh cho rằng bà không phải là người sinh ra mình tại vì anh là người lành lặn còn bà chỉ có một mắt. Không những thế vì hoàn cảnh khó khăn, bà phải đi làm lao công trong trường học của con trai mình, điều này càng khiến cậu bé cảm thấy tự ti, cậu lo sợ bạn bè sẽ biết cậu là con trai bà. Cậu ta nghĩ rằng nếu biết được sự thật mọi người sẽ chế giễu mình.

 

Vì sự tức giận của bản thân, cậu luôn tìm cách trút giận lên bà. Cậu ta chỉ hy vọng bà đừng bao giờ xuất hiện trước mắt mình nữa. Nhiều lúc cậu còn cáu gắt, mắng mỏ bà như người dưng nước lã. Điều này khiến bà mẹ cảm thấy vô cùng tổn thương, bà khóc hằng đêm nhưng lại không dám để con trai biết.

 

Sau khi học hết đại học, chàng trai đó đã có một sự nghiệp thành công, một gia đình hạnh phúc. Đau đớn thay lúc nào anh ta cũng xua đuổi mẹ của mình, chỉ mong bà đừng lại gần họ. Ngay cả khi bà mất, anh cũng không rơi nổi một giọt nước mắt.

 

Vô tình trong một lần anh tìm thấy bức thư của mẹ. Trong thư bà gửi lời xin lỗi đến anh và nói cho anh biết vì sao mình lại có một mắt. Ngày bé chàng trai này từng bị tai nạn, kết quả là cậu bé đã bị hỏng một bên mắt. Người mẹ thương đứa con trai bé nhỏ, tình nguyện hy sinh một mắt cho cậu bé, bà nghĩ rằng mình sống thì chẳng bao lâu nhưng con trai còn có tương lai phía trước. Vì vậy bà vẫn âm thầm sống với một mắt mà không hề kêu than trách số phận, bà cũng không muốn con trai biết được điều này vì sợ cậu bị tổn thương. Cho dù cậu có xua đuổi mẹ bao nhiêu, bà vẫn yêu thương cậu và luôn cảm thấy tự hào vì đã sinh ra một đứa trẻ giỏi giang như vậy. Đối với mọi người cậu là người bình thường nhưng đối với bà, con trai là cả thế giới.

 

Vậy mà cậu con trai bé bỏng đó lại đối xử với mẹ mình không ra gì, anh cũng nào cũng cảm thấy xấu hổ vì là con của người mẹ ấy. Anh không hề biết rằng bà đã phải chịu đựng những gì, hy sinh những gì. Anh có được những gì của ngày hôm nay là nhờ vào công nuôi nấng và chăm sóc của bà. Cả cuộc đời này anh sẽ phải sống trong dằn vặt vì những lỗi lầm đã gây ra. Người mẹ đã ra đi và chẳng còn cơ hội cho anh bù đắp nữa rồi.

 

Bài học: Đã bao giờ bạn tự hỏi bản thân mình đã làm gì cho bố mẹ chưa, những năm tháng vất vả hy sinh của họ đã đánh đổi cho bạn cuộc sống của ngày hôm nay, đó có thể là điều vô hình những lại có ý nghĩa vô cùng đặc biệt. Nếu chúng ta chỉ ích kỷ nghĩ đến bản thân mà không nhớ đến những hy sinh đó, chúng ta mãi mãi là kẻ bất hiếu. Những gì chúng ta đang có chỉ là hư vô, tình thân của gia đình mới là vô giá. Nên nhớ rằng tình yêu của cha mẹ dành cho con cái luôn luôn tròn đầy và không hề bị khiếm khuyết.

 

- Sưu tầm - 

Tin cùng chuyên mục